Tôi sinh ra và lớn lên trong một gia đình làm bánh kẹo thủ công ở vùng quê nghèo xóm Kẹo, Xã Tịnh An, Quảng Ngãi, nơi mà tôi cảm nhận được cuộc sống thiếu thốn, khó khăn và vất vả. Chính vì thế mà bữa cơm nào Ba Mẹ tôi cũng dặn “cố gắng học đi con, học để kiếm cái nghề nào khoẻ mà làm chứ như Ba với Mẹ cực quá”.
Tuổi thơ lớn lên vui cũng nhiều mà buồn cũng không thiếu. Đặc biệt là những lúc nhìn thấy Ba Mẹ tôi cãi nhau vì những vấn đề liên quan đến tiền bạc, lúc đó mình chỉ biết đứng một góc nhìn mà không thể làm gì cả trong đầu chỉ nghĩ “Mình cần phải chăm chỉ phụ giúp gia đình và cố gắng học thật tốt để sau này giúp đỡ cho ba mẹ”.
Chính vì suy nghĩ đó, nên ngoài giờ học ra tôi luôn cố gắng phụ giúp gia đình từ công việc nhà, làm việc đồng ruộng, đến phụ làm bánh kẹo, những lúc rảnh thì tôi với anh trai ra đồng hái rau má bán kiếm tiền. Tôi nhớ những lúc nhà tôi trồng dưa với đậu, buổi sáng đi học thì buổi chiều ở ngoài đồng nhổ cỏ, hái dưa, hái đậu cả mấy tháng trời liên tục, không nghỉ được ngày nào. Người thì ốm nhôm, tay lúc nào cũng đen “thui do dính mũ. Có hôm trời mưa to nhiều giông sét, tôi một mình chở bao dưa 50 kg trên chiếc xe đạp cũ từ ruộng về nhà, do đường trơn trượt, cả xe và người tôi lao xuống ruộng lúa mới xạ. Tôi đã cố hết sức nhưng không thể nào đỡ xe lên được, trời thì vừa mưa vừa tối. Tôi bất lực thật sự, cũng may một lát sau có chú hàng xóm trên đường làm về thấy tôi loai hoay, chú phụ cho một tay và tôi thoát nạn.
Chưa hết, dịp kiếm tiền bộn nhất là Tết, ai cũng tranh thủ kiếm tiền tiêu Tết bằng cách bán “cái nạo”, “cái chấn” ở chợ để về ngâm kiệu ăn bánh chưng. Gặp ai tôi cũng mời, cũng nhờ “cô ơi mua giùm con cái nạo” “cô ơi mua giùm con cái chấn” “mua giùm con đi cô”. Nhưng không hiểu vì sao: Tôi là đứa bán tệ nhất cái chợ, ai cũng bán được nhiều hơn Tôi, mấy đứa chọc Tôi, cười Tôi. Đỉnh điểm là cả 1 buổi sáng Tôi không bán được đồng nào cả, những người tôi hỏi họ đều nói “cô mua chỗ kia rồi”, “Dì mua rồi con ơi” “Thằng này cứ bu hoài”, Tôi buồn tủi và đi chậm lại chỗ mẹ tôi bán ở chợ ôm mẹ khóc ngon lành. Ai cũng nói Tôi “mày không bán được đâu”, “mày không biết bán hàng”, “mày đừng đi bán nữa”. Lúc đó Tôi 10 tuổi và cái suy nghĩ đó đã theo tôi 16 năm làm Tôi sợ những gì liên quan đến buôn bán, kinh doanh. Tôi ám ảnh vô cùng.
Những ngày Tết nhìn bạn bè đồng trang lứa được vui chơi, tôi ngưỡng mộ vô cùng. Thay vị được vô tư hưởng thụ cái Tết, thì tôi phải dành thời gian đó để đi hái ớt. Không ít lần nước mắt tôi chảy dài trên những trái ớt tươi rói. Tôi tủi thân lắm. Nhưng công việc thì vẫn phải làm, vì cái nghèo cái khổ có "nghỉ Tết" bao giờ đâu.
Cũng may tôi học cũng không tệ, cái ngày nhận được giấy báo đỗ đại học Bách Khoa Đà Nẵng ba mẹ tôi vui và hãnh diện lắm vì cả xóm lúc đó chỉ có mình tôi đậu, còn đậu trường top nữa. Tôi và Ba khăn gói ra Đà nẵng nhập học. 5 năm đại học bắt đầu từ đây. Tôi học chuyên ngành xây dựng cầu đường (chắc bạn cũng biết tại sao tôi không chọn ngành nào liên quan đến kinh tế, kinh doanh hay thương mại rồi đúng không). Rồi cũng chính con đường học đại học của tôi lại làm cho Ba Mẹ tôi thất vọng.
Tôi học hết năm thứ 4 thì thuộc diện ra trường muộn do không đáp ứng được yêu cầu tốt nghiệp của nhà trường và thế là tôi phải mất đến 6 năm mới có được tấm bằng đại học. Không nói ra chứ tôi biết ba mẹ tôi buồn vì tôi lắm. Cố gắng làm lụng, vay mượn để có tiền cho tôi học nhưng tôi lại thành ra vậy. Sau này tôi có nghe mẹ kể lại, lúc biết tin tôi ra trường muộn, Ba mẹ vừa buồn vừa lo cho tôi, sợ tôi sẽ bỏ học sa đà vào những tệ nạn xã hội nên lúc nào cũng động viên, hỗ trợ tôi, chưa bao giờ ba mẹ trách tôi cả. Thật sự là tôi đã từng nghĩ đến việc bỏ học.
Trong 2 năm bị trouble ở đại học giúp tôi tỉnh ra rất nhiều, tôi đã quá tự cao cho rằng tôi giỏi, tôi đã sống vô kỷ luật, chơi nhiều hơn học và nhận ra rằng mình không có gì nổi trội cả, không có kỹ năng, kiến thức cũng không có. Và rồi, tôi bắt đầu đi làm thêm từ bưng bê phục vụ nhà hàng quán ăn, đến làm quán photocopy, đến phụ hồ, làm sơn nước, rồi đến những công ty về xây dựng xin làm thực tập, phụ việc vặt, buổi tối tôi đi học thêm tiếng anh. Hồi đó, tôi được ông anh cùng quê giới thiệu cho việc làm xây dựng, sáng hôm đó tôi lựa bộ đồ đẹp nhất, ăn mặc lịch sự, mang giầy tây đến chỗ làm, cứ tưởng làm văn phòng tôi mang theo cả laptop nhưng đến nơi không thấy văn phòng đâu, chỉ thấy một ngôi nhà đang xây thô được 2 tầng, tôi tưởng nhầm chỗ nên gọi điện ông anh xác nhận lại thì đúng chính xác địa chỉ rồi. Tôi đứng hình 30 giây và bước vào trong
bỏ ba lô xuống 1 góc, tháo đồ đóng thùng lịch sự, mượn cái mũ cũ màu cháo lòng của ai đó bỏ quên trên đống gạch và bắt đầu khoan bê tông, tối hôm đấy tay tôi xưng phồng, đau nhức, tôi nằm trong phòng trọ nhìn lên trần và chỉ biết rằng lúc đó tôi cần tiền để tự lo cho bản thân.
Trong 2 năm đấy tôi hoàn trở thành một con người khác, nỗ lực, chăm chỉ. Bằng chứng là tôi đã lấy được chứng chỉ tiếng anh Toeic 735 một mức điểm mà các bạn bè tôi học cùng xây dựng ao ước, Tôi đã tự mình sơn sửa lại ngôi nhà cho bố mẹ trong vòng 20 ngày năm 2016.
Không dừng lại ở đó tôi đã gặp được những người Thầy trong cuộc đời mình. Người Thầy đầu tiên là Anh Lộc (hay còn gọi là Đô Đô) đã truyền động lực và dẫn dắt tôi đến English. Tôi nhớ mãi cái ngày tôi ngủ quên không đến lớp học tiếng anh. Ngay khi tôi nhắn Anh rằng tôi ngủ quên không đến lớp được thì khoản 30 phút sau Anh Đô Đô nhắn lại “Em có thể quên cả tương lai của Em nữa đấy”. Chính câu nói này đã làm tôi bừng tỉnh. Tôi thầm cảm ơn Anh đã giúp tôi.
Và cái ngày bảo vệ tốt nghiệp cũng đã đến, tôi đã hoàn thành chương trình học của mình. Cũng trong buổi chiều hôm đấy, tôi đã sắp xếp hành lý, trả trọ nơi tôi gắn bó 6 năm, tạm biệt những người bạn, những người chung dãy trọ để chọn một con đường mới. Tôi biết ơn Đà Nẵng đã giúp tôi, đã cho tôi những trải nghiệm đáng nhớ. Tôi biết răng mình trải nghiệm mới, môi trường
mạnh mẽ và sôi động. Tôi chọn cách vào Sài Gòn để bắt đầu sự nghiệp của mình.
Trước ngày vào Sài Gòn, Tôi có về thăm ba mẹ ở quê và có ghé thăm thầy chủ nhiệm lớp 12 cũng là người Thầy dạy tôi môn Toán, tôi nhớ tối hôm đấy uống khá nhiều bia cùng một số người anh và bạn của thầy, thầy trò nói chuyện với nhau đến khuya, tôi chia sẻ những dự định cũng như kế hoạch vô Sài Gòn cho Thầy nghe, Thầy không khuyên tôi gì nhiều chỉ dúi vào túi tôi 364 nghìn và nói “đi Sài Gòn đi con” tôi chưa kịp từ chối thì thầy nói tiếp “cầm mua vé xe, khi nào thành công thì về” tôi cảm động không biết phải nói như thế nào. Thế là tôi đi Sài Gòn.
MỘT CHẶNG ĐƯỜNG MỚI
Ngày thứ 6 ngày 16 tháng 6 năm 2017 tôi chính thức vào Sài Gòn, mang theo bao hy vọng và khát khao, nhưng cũng chất chứa nhiều lo âu và mơ hồ về trương lai. Tôi chưa biết làm việc gì nên tôi bắt đầu bằng công việc “sở trường” của mình là đi phụ hồ cho nhà chị hai đang xây, trong thời gian đấy tôi nộp hồ sơ để tìm kiếm công việc đúng chuyên ngành. Những ngày đầu ở Sài Gòn, lạ lẫm, không biết đường, không có smart phone. Tôi nhớ như in lần đầu tiên đi phỏng vấn, lúc đó tôi ở nhà chị ở Gò Vấp đi phỏng vấn trên đường Trương Công Định, quận Tân Bình, tôi không biết đường, không có smartphone nên đành vẽ bản đồ lên lòng bàn tay, đi đúng theo bản đồ đã vẽ sẵn nhưng thật trớ trêu, tôi đi đến đoạn Nguyễn Thái Sơn thì bị cấm đường do đang thi công, thế là bản đồ trên tay tôi trật lất, loai hoay một hồi, tôi hỏi thăm người dân đi được một khúc thì bị công an giao thông gọi vào, không biết bị lỗi gì chỉ nghe anh chị nói “cứ giao thông
gọi vô là đưa 100k”. Tôi làm y chang và thật thần kì, chú công an cho tôi đi thật, trước khi đi chú còn dặn dò “đi cẩn thận nghen em”. Dù trong túi tôi lúc đó chỉ còn 150k. Buổi hôm đó phỏng vấn thành công và thế là sau hơn nửa tháng tôi có công việc đầu tiên, tôi làm cho một công ty cấp thoát nước, công việc suốt ngày ngoài công trường từ sáng tới tối, lâu lâu phải đi đêm 3-4 giờ sáng mới về.
Công việc vất vả, lương thì thấp có 6 triệu và đặc biệt là không biết mình có thể đóng góp được gì cho công ty. Tôi quyết định vô gặp sếp trình bày nguyện vọng xin nghỉ việc sau 1,5 tháng hành nghề. Tôi nhận ra Sài Gòn không dễ như mình tưởng.
Tôi loay hoay đi tìm việc mới và được nhận vào làm cho một công ty thiết kế dự án xây dựng cho nước ngoài, mình cảm thấy thích công việc này, được sếp quý mến, được các anh chị đồng nghiệp nhiệt tình chỉ bảo. Công việc này cũng chính là nền tảng, ý tưởng để mình phát triển sự nghiệp sau này. Tôi được nhận vào làm đâu đó chừng 3 tháng rồi tết đã đến.
Tôi nhớ đến tết năm đấy, trong tài khoản tôi chỉ còn 5 triệu đồng, tôi gửi cho ba 1 triệu, cho mẹ 1 triệu vậy là sau hơn nữa năm ở Sài Gòn tôi còn đúng 3 triệu đồng. Xong xgày cuối năm làm việc Tôi đi lang thang ngoài đường, Tôi cảm thấy trống rỗng, tôi thất vọng, buồn bã, Tôi suy nghĩ rất nhiều và quyết định năm đó không về quê ăn tết với gia đình việc mà trước giờ tôi chưa từng làm. Chắc ba mẹ tôi năm đó buồn lắm.
Hơn 1 tuần nghỉ tết, tôi hầu như không đi đâu cả, ngồi nhà suy nghĩ tìm cách phát triển sự nghiệp cho năm mới chứ như hiện tại biết khi nào mới có tiền để giúp đỡ ba mẹ như ước mơ lúc nhỏ của, rồi tích lũy mua nhà cửa để có gia đình nữa. Tôi chia sẻ suy nghĩ với người chị tôi, chị tôi chỉ nói ngắn gọn “đi học kinh doanh đi” và tôi sợ kinh doanh nhưng vẫn can đảm đăng ký học vì bên trong tôi luôn khát khao một cuộc
sống tốt đẹp hơn, Tôi muốn thực hiện những ước mơ lúc nhỏ của mình.
Không thể tin được, lớp học 3h giờ đồng hồ là cuộc cách mạng trong đời tôi, tôi say sưa nghe Thầy giảng về kinh doanh, doanh nghiệp, được gặp những Anh Chị thành công và phát hiện ra bao nhiêu năm nay nỗi sợ bán hàng, sợ kinh doanh của tôi là một sự lừa dối. Tôi nhận ra, trong đầu tôi có một mindset mới. Mindset của người làm chủ, một người đầy khát vọng thành công.
Ngày đó cũng đến, Tôi thành lập công ty riêng của mình vào tháng 10 năm 2019 với thương hiệu Aidedo chuyên cung cấp dịch vụ Outsourcing Ngành Xây Dựng trên toàn cầu cho các nước phát triển như Mỹ, Anh, Úc, Scotland, Ireland …
Tôi mượn anh trai 20 triệu để mua chiếc máy tính và bắt đầu công việc trên một căng phòng nhỏ tầng thượng (tum) của Anh trai, phòng này trước kia là phòng thờ của chủ nhà sau khi Anh trai thuê được, thấy trống nên Anh nói tôi qua làm.
Tôi loay hoay bắt đầu công việc, mọi thứ không hề suông sẻ như tôi nghĩ, khó khăn từ lúc tìm khách hàng, triển khai dự án đến việc thanh toán. Trong 2 năm đầu tiên tôi phải làm việc từ 7h sáng đến 12h đêm có hôm muộn hơn. Có lần, tôi làm dự án suốt 2 tháng ròng rã và bị quỵt tiền, lúc đó số tiền đó đối với tôi là rất lớn, tôi có tìm cách nhưng mọi thứ vô vọng. Tôi nghĩ sức mình chỉ tới đó.
Trải qua những khó khăn vất vả tôi dần dần phát hiện ra những bí mật, những bí quyết mà trước giờ không ai chỉ cho tôi cả và tôi nghĩ chắc sẽ không có ai chỉ đâu. Những bí quyết này đã giúp tôi phát triển doanh nghiệp từ 1 thành viên, lên 3 - 10 - 20 - 30 rồi hơn 50 thành viên như hiện tại.
Sau 06 năm vận hành và phát triển, vượt qua nhiều khó khăn và thách thức. Tôi đã xây dựng cho mình doanh nghiệp triệu đô với hơn 50 nhân sự, vận hành 4 chi nhánh, áp dụng những quy trình thông minh, công nghệ đột phá và những ước mơ thuở bé đã dần dần trở thành hiện thật.
TẠI SAO TÔI CHỌN LĨNH VỰC NÀY?
Khi tôi còn nhỏ, tôi đã chứng kiến ba mẹ làm việc vất vả, cật lực trong lĩnh vực nông nghiệp để nuôi sống gia đình. Từ đó, tôi hiểu được sự khắc nghiệt của lao động thủ công và khát khao tìm kiếm một nghề nghiệp không chỉ giúp tôi thoát khỏi cái nghèo, mà còn tạo ra giá trị lớn hơn cho xã hội. Ngành xây dựng là nơi tôi nhận thấy tiềm năng to lớn - một ngành không chỉ định hình cơ sở hạ tầng mà còn đóng góp trực tiếp vào sự phát triển của đất nước.
Tôi chọn ngành xây dựng vì tôi tin rằng, mỗi công trình, mỗi dự án mà tôi tham gia sẽ góp phần xây dựng một tương lai tốt đẹp hơn cho cộng đồng. Đặc biệt, với mô hình Outsourcing, tôi thấy đây là cách hiệu quả nhất để kết nối nhân tài và công nghệ, tối ưu hóa chi phí, và đồng thời đem lại giá trị cao nhất cho khách hàng trên toàn cầu.
Tôi là AIDEN TONG
Đấy là câu chuyện của tôi, giờ là lúc bạn kể câu chuyện của bạn.
Bạn làm gì để viết câu chuyện của riêng bạn?
Bước tiếp theo của bạn là gì?
Bạn thấy tôi có thể giúp bạn không?
Nếu bạn tin tưởng, hãy liên hệ ngay với tôi.
Tôi trở lại với công việc bằng một tâm thế rất khác, tôi chủ động học tập kiến thức, rèn luyện chuyên môn thiết kế xây dựng, kỹ năng quản lý công việc, đội nhóm, tôi nhận được mức thu nhập cao hơn, được trao nhiều cơ hội hơn, được tiếp túc với nhiều cái mới, và tôi được công ty cử đi học ngắn hạn 2 tháng tại Mỹ. Càng ngày ước mơ của tôi càng lớn, Tôi ước mơ được sở hữu một công việc do mình làm chủ. Tôi nghỉ việc. Tôi biết lúc tôi nghỉ sếp tôi thất vọng và không vui với quyết đinh này nhưng tôi không thể ở lại, tôi biết ơn nơi ấy đã giúp đỡ tôi rất nhiều. Tôi may mắn và hy vọng một ngày nào đấy gặp lại tôi sẽ nói lời cảm ơn thật chân thành.